Trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn Hà Văn Thịnh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hà Văn Thịnh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 9 tháng 5, 2012

Tản mạn mùa Hè

Trong tất cả những mùa Hạ, dù có đỏ lửa hay không mà tôi đã biết, chưa có mùa Hạ nào lại nhiều buồn đau và day dứt như năm nay… Có lẽ, không cần nói thì ai cũng biết rằng nguyên nhân chính làm nên những nỗi buồn là những gì tôi và nhiều người khác chứng kiến, ngày một đáng… buồn hơn, giống như giá cả mỗi ngày, càng ngày càng có nhiều nỗi xót xa, uất ức hơn và, càng ngày thì sự chất chứa của những bức bối, càng trở nên ngột ngạt hơn…

Thứ Năm, 12 tháng 4, 2012

Viết thế nào và viết cái gì đây?

Nếu không muốn dùng từ tuyệt vọng thì chắc hẳn cái từ ít đau đớn hơn, ít “xúc phạm” các bậc dân chi phụ mẫu của nước nhà ngày nay hơn, e là chỉ có từ chán ngán! Tại sao lại có thể dung thứ cho những quan chức gây nên bao tội ác – không thể có từ nào thay thế được – cho đất nước, giống nòi mà cứ tiếp tục nghênh ngang tồn tại và lộng hành khơi khơi như ở chốn chỉ có sa mạc và cừu?
Một kẻ sai từ A tới Z trong vụ Tiên Lãng là ông chủ tịch huyện, bị kỷ luật rồi bỗng nhiên ghế trên ngồi tót điếm đàng, “hóa thân” thành chuyên viên Sở Nội vụ? Ai chẳng biết cái sở đó là nơi cơ cấu quan chức, “sắp xếp, tổ chức” cán bộ? Chẳng lẽ cán bộ làm sai rồi lại được tiếp tục đi quy hoạch, đào tạo nguồn cho các sai phạm tiếp nối hay sao?